Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Chuyện phiếm tối Chủ Nhật

Cuối cùng hôm mùng 5 Tết cũng đưa mẹ đi xem bói ở Hàng Quạt. Lý luận phản đối mãi mẹ chả nghe với lại cũng tò mò đi xem ở chỗ nổi tiếng một lần xem thế nào. Hoá ra Hàng Quạt cắt ngang ngay bên tay phải của Lương Văn Can đối diện Jazz Club. Bây giờ mới biết Hàng Quạt bán đồ cúng lễ, chướng đỏ đám ma vân vân. Nghĩ thầm xem bói ở phố này hợp lý phết. Đến ngõ nhà bác đấy nhìn từ ngoài vào đã thấy một bàn thờ cao cao đèn đỏ khói nhang. Lúc đấy nghĩ ngay đến cảnh đền của bà xem bói Phương Thanh đóng trong ‘Nụ hôn thần chết’. Nói chung từ trước đến giờ mình chả tin mấy cái bói toán, thái độ lúc nào cũng tưng tửng dù đôi lúc thấy một số cái đặc trưng của tuổi này tuổi kia có vẻ đúng, mấy cái cung này cung kia nữa – nhưng dù sao thì đấy cũng chỉ là một số trường hợp thôi mà, với lại nhiều người tin mấy cái đấy rồi tự ám vào người vào đầu rồi sống theo như thế bảo sao chả giống. Tóm lại thì thuyết phục mình tin mấy cái này cũng khó như thuyết phục mẹ không tin vậy. Nếu như mình không tin mới 20 năm thì mẹ đã tin được gần 50 năm rồi cơ mà.

Nhưng bao giờ cũng thế, không phải cứ tin, cứ muốn, cứ thích là được bởi vì hoàn cảnh mới là cái điều khiển con người giỏi hơn cả con người điều khiển chính mình, thế mới có câu ‘hoàn cảnh xô đẩy’. Nói là tin mấy cái bói toán tử vi thế thôi nhưng mẹ thật ra cũng rất duy tâm và thực tế; vẫn hay nói là ‘phú quý sinh lễ nghĩa’ khi mấy nhà hàng xóm mỗi ngày rằm hoá vàng rất nhiều - đồ để đốt chất cao như núi, lửa cao ngùn ngụt, tàn nhang bay lên tận tầng 3 nhảy múa trong phòng mình. Bởi vì hoàn cảnh không cho mẹ có đủ tiền bạc và thời gian để đầu óc cho dù có phần muốn và tin, để xem bói thường xuyên – số lần xem từ xưa đến giờ chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thỉnh thoảng mẹ xem bài tây của một bác đánh phấn son dầy cộp hay đi bộ ở khu nhà mình. Mẹ cũng chả đi lễ chùa này chùa khác khắp nơi bao giờ. Hồi mình học lớp một mẹ đi chùa Hương một lần. Còn đâu mấy năm gần đây Tết thì hai mẹ con sang chùa Vua ở ngay đối diện nhà.

Hôm qua sang chùa với mẹ từ chiều lúc trời còn sáng, hội cờ người vừa tan nhưng cờ bàn vẫn còn tấp nập. Tết năm nào chùa cũng thi đấu cờ người lẫn cờ bàn rất chuyên nghiệp nên quanh năm suốt tháng nhiều anh, chú với bác ở khu nhà mình chơi cờ tướng với nhau từ sáng đến chiều ở các hàng nước. Hàng nước cạnh hàng phở nhà bác Hà lúc nào cũng có ít nhất một bàn cờ, hai người chụm đầu vào đánh và một vài người xung quanh ngồi xem. Thi thoảng mọi người cũng chơi ở hàng nước nhà ông Đồng Liên nữa. Mọi người vẫn hay gọi ông là ‘cô đồng’ nhưng mẹ vẫn hay gọi là ‘ông đồng Liên’ nên mình cũng quen mồm. Năm nay sang chùa mình không cầu xin một điều gì cụ thể như hồi mấy năm trước cả, chỉ xin ba điều cho mình, bạn bè và họ hàng: sức khoẻ, tâm bình an và lao động chăm chỉ để có niềm vui mỗi ngày. Chính xác như thế luôn đấy. Nhớ Tết hồi lớp 9 hình như là lần đầu tiên sang chùa với mẹ mình còn cầu xin các thứ cho đứa mình thích hồi đấy chứ, hồn nhiên thật.


Đọc và hiểu thêm về đạo phật hiện đại (‘Giận’, ‘Quyền lực đích thực’, ‘Thả một bè lau – truyện Kiều dưới cái nhìn Thiền quán’ của Thích Nhật Hạnh, rồi một ít của Ayya Khema, Osho,…) giúp tâm tư, tình cảm và tư tưởng vững vàng hơn nhiều. Đạo phật hiện đại kết hợp với tâm lý học thật sự khiến mình thấy rất chặt chẽ, khoa học và vì thế rất thuyết phục và đúng đắn. Đọc để biết không phải cứ ở chùa mới có thể tu và nên tu. Nhưng ngẫm nghĩ ra thì tu ở ngoài mới khó vì có nhiều cám dỗ chứ ở chùa có quá nhiều ‘điều kiện’ để không nóng tính, để tĩnh tâm, để làm việc thiện vân vân.

Ở chùa có nhiều cây xanh và được thở không khí trong lành nên tâm thanh thản hơn - Ở ngoài toàn khói bụi tắc đường còi kêu inh ỏi, hay trong công sở với cửa hàng thì toàn điều hoà chứa đầy cúm gà, cúm người ba chấm. Ở chùa các sư đã tu lâu hay những người mới tu thì cũng đều hướng thiện - Ở ngoài người ta còn ganh ghét đố kị lừa lọc dối trá làm hại nhau. Chúa dậy khi ai tát con má bên phải hay trái thì đưa má còn lại cho người ta tát nốt, nhưng được thế nếu không tu lâu ngày chắc cũng phải bị…phong châm kim không thấy đau vì bình thường không tát lại chắc cũng phải chửi thề…sau lưng nếu đứa tát mình là đầu gấu.

Ở chùa tự trồng rau quả thiên nhiên và để phát triển tự nhiên chứ không như ở ngoài bón phân tăng trưởng ăn xong bệnh tật đầy mình. Ở chùa ăn chay chứ không ăn thịt nhiều như ở ngoài để mà bị Gout. Đọc đạo phật để biết miếng ăn cũng ảnh hưởng đến tâm tính người ta. Ăn rau quả mát mẻ tính khí cũng dễ chịu lành lặn, ăn thịt bò điên hay quả trứng của con gà công nghiệp bị nhốt trong khung sắt bé xíu cũng dễ làm người ta nóng nầy và điên theo. Không chỉ thức ăn, mỗi một lựa chọn của con người trong cuộc sống đều có ảnh hưởng lành và không lành đến tâm tính và hành động, lối sống của con người đấy: phim ảnh, từ ngữ, truyện, nhạc vân vân.

Ví dụ như bị nghe nhạc vàng (của Tet-su và hàng xóm) mình thấy nẫu hết cả ruột chả làm được gì. Thế nên hồi xưa chiến tranh người ta cấm nhạc uỷ mị cũng đúng nhỉ. Mình mà làm bộ đội nghe nhạc vàng xong chắc chạy ra ôm địch mà mếu mất. Mà đạo Phật đề cao tình thương yêu, yêu một cách có hiểu biết với thứ và với người mình yêu chứ không phải là một cảm xúc nhất thời đến rồi đi. Bảo là cố để hiểu rồi thương yêu địch nghe sao mà khó bởi thế nên đến giờ vẫn còn chiến tranh vì những người chỉ đạo mấy cuộc chiến tranh còn đang bận nghĩ đến quyền lực, tiền bạc và để những cái đấy điều khiển họ. Giống như người nghiện bị điều khiển bởi ma tuý, rượu bia, gái gú/ trai mú, cờ bạc, game online, thức ăn, vân vân. Chắc ai cũng nghiện một cái gì đấy và để cái đấy điều khiển mình. Kể cả ‘nghiện’ một cái tốt đi chăng nữa có lẽ cũng nên cố cân bằng và để tâm đến sức khoẻ thể xác, tinh thần rồi người thân của mình nữa…

Rồi ở ngoài bây giờ máy móc nhiều quá nên con người lười biếng. Hiện đại quá nên hại điện và hại người. Nhưng bây giờ ai chả dùng di động máy tính nhỉ, sư trẻ chắc cũng thế. Dù sao vấn đề là dùng như một phương tiện khác với bị lệ thuộc vào nó đến mức một ngày không có mạng hay máy tính, di dộng là rồ lên. Thỉnh thoảng viết thư tay cho nhau hay đấy chứ. (Ở Blue Angel chỗ Trần Quốc Toản có giấy viết thư xinh cực, mười nghìn một túi có cả phong bì.) Mà nhìn chung thì vì xa quá không thể gặp nhau mới phải dùng mạng với điện thoại chứ ‘trăm nghe không bằng một thấy’ mà, yêu quý nhau thì gặp nhau đi chơi nói chuyện đi cho nó lành. Bỏ Facebook, Yahoo Messenger đi thấy sống thật sự được nhiều hơn. Hà Nội quá đẹp và thú vị để ngồi máy tính quá nhiều. Mà ở đâu cũng sẽ có những ngóc ngách và con người hay ho để sống offline nhiều hơn chứ. Cần liên lạc thì đã có điện thoại với email mà. Yahoo 360 tuy chập mạch nhưng tình cảm hơn Facebook nhiều, vì nó là blog, là tâm sự. Facebook cứ như một bà già đau khổ với các status than thở, như robot với cái nút ‘like’; nói chung thử không dùng FB và chạy ra công viên, thư viện, nhà sách, trung tâm văn hoá, hàng đĩa, thư viện phim chơi đi, bạn sẽ thích ngay mà!


Một trong những điều mình đã và vẫn đang cần phải học để thấy một trong những sự khác nhau rất lớn giữa quan niệm Á Đông và phương Tây là sự tôn trọng thiểu số. Nói cụ thể ở Việt Nam thuộc về thiểu số tức là sai, lập dị, điên, thần kinh, bệnh hoạn; là bị phản đối, chê, mắng, khinh, xa lánh vân vân. Ở nhiều nước phương Tây người ta tôn trọng cá nhân và sự tự do cũng như là tự do cá nhân hơn nên những trường hợp thiểu số vẫn có được một sự chấp nhận nhất định, có lẽ cũng vì chủ nghĩa cá nhân ở phương Tây cao hơn nên nói đúng hơn có lẽ đó là cái suy nghĩ mày là mày, tao là tao, tao lo cho tao chưa xong thì hơi đâu đi để ý quan tâm soi mói mày làm gì.

Nên nhìn từ một góc nào đấy người phương Tây lại thấy phương Đông, hay cụ thể là người Việt Nam sống tình cảm hơn. Nhưng rồi cái gì cũng lại có hai mặt của nó, mặt kia của sự quan tâm hay tình cảm của người Việt nhiều khi lại là sự soi mói vô duyên mà chả giúp được gì, rất thiếu tôn trọng cá nhân và riêng tư của người khác mà chả thấy tình nghĩa đâu cả, đơn thuần chỉ là cái sự tò mò cố hữu đã ăn vào máu thịt. Nhiều lúc thấy bực mình. Nhưng xét cho cùng liệu có phải ở đâu cũng thế và nói cho dễ hình dung thì ngay một cá nhân cũng không khác thế. Bởi đơn giản những cái gì thuộc về thói quen có sức mạnh ghê gớm khó thay đổi, đấy là nói về các thói quen về hành động, như tật ấy. Còn về tư tưởng tiếng Anh có một từ là ‘stereotype’, tiếng Việt là ‘đổ đồng’ nhỉ. Hay là ‘prejudice’ – ‘thành kiến’/ ‘định kiến’. Hay là áp đặt…

Hôm trước xem Milk Harvey, xem xong mình càng nghĩ thoáng hơn về chuyện đồng tính, một chủ đề vẫn còn nhạy cảm ở các nước phương Đông và Việt Nam. Harvey nói đồng tính không phải là một lựa chọn mà là họ sinh ra đã như thế, bố mẹ họ thẳng tính (straight) – giới tính bình thường, thầy cô họ thẳng tính, bạn bè xung quanh họ thẳng tính, như vậy không thể nói là họ sẽ lây đồng tính cho người khác được bởi vì họ cũng không lây từ ai cả - vì thế chả có lý gì họ lại không được đối xử công bằng như những người khác cả. Đấy là những lập luận của Harvey vào những năm 70 để tranh quyền tham cử nắm chính quyền ở Mỹ. Có một cái thấy đúng, nói đại loại và nôm na là chưa thử thì đừng có to mồm, kiểu đấy…

Hôm nay vừa xem phim tài liệu ‘Love man, Love woman’ của chị Thi làm về một và một vài thầy đồng, hay vẫn hay gọi là đồng cô, ở Hà Nội. Nhân vật chính trong phim của chị Thi khá đặc biệt, theo phim thì là một thầy đồng nổi tiếng nhất Hà Nội, đã từng là một thầy giáo dạy ở một trường cấp ba và cá nhân mình thì từ đầu phim đã thấy bác này trông rất con trai à đàn ông, chỉ có cái giọng là đúng kiểu lên đồng lên bóng thôi. Rồi đến giữa phim thì bác đấy tâm sự là hồi 15 tuổi bị một ông lạm dụng, lúc đầu thấy sợ rồi sau thấy thích rồi ‘bị lây bệnh’ rồi sau đấy lại ‘lây’ cho những người khác. Rồi khi còn trẻ bác bị bệnh (?) nặng chữa thuốc không khỏi (?) người nhà đưa đi lên đồng thì khỏi (?!?!!). Đến đây thì cảm thấy bác này cả giới tính lẫn nghề nghiệp đều là do ‘hoàn cảnh xô đẩy’, hay cụ thể hơn là do một ông nào đấy và người nhà xô đẩy!? Mọi chuyện đã khác nếu như bản thân bác ý đã mạnh mẽ hơn trước sự dụ dỗ của ông nào đấy và người nhà không chữa bệnh cho bác bằng cách lên đồng lên bóng? Mọi chuyện có thể đã khác nếu bác đã để tâm thật sự để yêu một người phụ nữ nào đấy chứ không phải cứ yêu những người đồng giới như một thói quen; và chỉ lấy một người phụ nữ theo sự gán ghép của gia đình chứ không phải có tìm hiểu làm bạn và có tình yêu thật?

Xem cả phim cứ thấy buồn buồn cho bác này vì cảm thấy từ những lời tâm sự là bác ý không thật sự muốn thế, không kể cái phần vì phải trốn tránh xã hội mà quan trọng hơn là ở chính bác ý, hơn 50 tuổi rồi, mà vẫn không hoàn toàn thoải mái với lựa chọn giới tính của mình. Vì cho dù bác ý nói “tại sao tôi lại muốn ‘chữa’ khi mà tôi vẫn tìm thấy tình yêu, tìm thấy niềm vui” nhưng rồi lại nói “mỗi khi đêm về tôi thấy buồn vì không có bạn”…Nghĩ đi nghĩ lại thì giới tính có lẽ vẫn là một chuyện khó nói, trừ những trường hợp cha sinh mẹ đẻ ra đã có hình thức và nội dung không là một giới, những trường hợp còn lại bao nhiêu phần là do hormone, bao nhiêu phần là do xã hội, cái nào mạnh hơn, liệu có thể dùng cả tác động sinh lý lẫn tâm lý để thay đổi giới tính trong đầu và trong cơ thể của một người? Chưa tìm hiểu đủ sâu về cái này để đưa ra câu trả lời cho câu hỏi về chủ đề giới tính này nhưng mình nghĩ ít nhất mỗi người nên tự cho mình cái quyền được tự do, ‘tự’ là một mình mình, chính bản thân mình, con người mình tự do trải nghiệm, để rồi tự do lựa chọn, tự do quyết định, trong mọi chuyện.

Bởi vì có lẽ tự thân tự do là con đường đúng đắn nhất giúp mỗi con người đến gần hơn với hạnh phúc của chính mình. Nhưng đồng thời có lẽ cũng cần phải biết trân trọng, yêu quý và nắm giữ lấy hạnh phúc hiện tại của mình chứ đừng ‘đứng núi này trông núi nọ’. Nhưng phải là hiểu và trân trọng thật sự, trân trọng với sự hiểu biết và yêu quý chứ không phải là ‘bằng lòng’; vì ‘bằng lòng’ cứ như là ‘phải bằng lòng’ vậy; nếu còn ‘phải’ cố thì có thể sẽ tìm thấy hạnh phúc ở nơi khác thoải mái hơn cái sự ‘phải bằng lòng’ đấy. Mỗi người chỉ sống có một lần tại sao lại phải nhín nhường, chịu nhịn khổ sở vậy, vì ai và vì gì thế? Tuy nhiên nói thì bao giờ cũng dễ, thực tế nhiều khi khó hơn nhiều bởi thế mới có những người đặc biệt, số ít, nổi trội, dám nghĩ, dám làm, dám thất bại. Còn số đông chúng ta cứ để ‘hoàn cảnh xô đẩy’, không phải vì thất bại, bới những người thành công tự lực, thật sự và xuất chúng còn thất bại nhiều hơn, mà bời vì không dám đứng lên sau thất bại. Viết ra mới dễ làm sao, hãy cố thực hiện em nhé.


Hoá ra bác đấy bói bài Tây. Nói chung thì nhà mình chả có ai tin vào bói toán quá, ai cũng bảo là xem cho vui thôi. Bởi vì bói nói sẽ ‘gặp lành’ mà ‘ở ác’ thì làm sao ‘gặp hiền’ được. Mình rất thích câu ‘Duyên là do trời, còn số là do mình quyết định’. Thiên thời, địa lợi khiến nguời này gặp nguời kia nhưng ‘nhân hoà’ mới là yếu tố quan trọng và mang tính quyết định nhất. Có duyên gặp nhau, có may ở gần nhau nhưng bản tính chả hợp nhau thì cái thiên thời địa lợi đấy chỉ làm cho các ‘nhân’ làm khổ lẫn nhau mà thôi.

Không biết có nhiều người nhầm không nhưng từ bé đến trước khi đọc đạo Phật mình đã vẫn cứ tưởng tất cả những nghi thức lễ nghĩa khác ở Việt Nam mà không phải đạo Chúa đều là đạo Phật hoá ra có những nghi thức chỉ là phát sinh mà có thể gọi là ‘mê tin dị đoan’ mà bản chất chả có tính Phật. Như những gì mình cảm thụ được từ những cái đã đọc thì đạo Phật đề cao nhất là tình thương và sự tự do không để tâm tư, tình cảm hay con người mình làm nô lệ cho bất kì thứ gì hay ai cả. Yêu là phải thấy hạnh phúc và đem lại hạnh phúc cho người mình yêu – cha mẹ, con cái, bạn bè, người yêu, vợ chồng. Yêu là thấy tự do trong sự gắn bó. Thứ tình yêu nào cũng vậy, phải đến từ sự hiểu và biết, để thương và yêu, thật sự.

Mà có lẽ bất cứ một Đạo chính nghĩa nào cũng vậy, muốn dậy người ta sống có tình, có nghĩa và làm việc thiện cho bản thân và chia sẻ, cứu giúp người khác để tâm thanh thản và có hạnh phúc. Bởi vì, hạnh phúc chỉ thật sự khi được chia sẻ. (Happiness is true only when shared - Into the Wild 2007)

Hà Nội, 21.02.2010.


Documentary: Love Man, Love Woman (Vietnamese, subtitle: English) part 4 of 7

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009

việt nam – malai và ‘chơi vơi’

Dạy Cún xong qua Sweetie mua trà sữa với bánh để đi xem ‘Chơi vơi’ thì Malai vào, phút tám mấy và còn mấy phút đá bù. Thua thì đau nhỉ. Trước đấy cũng đoán sợ Việt Nam cứ đà này rồi tinh vi với chủ quan là lại thua cho mà xem. Thấy ông trọng tài trông đen đen không biết có phải người Ấn Độ không; mà thấy ở Malai nhiều người Ấn phết, hay ông này thiên vị - nói chung là mấy suy nghĩ vớ vẩn của một người yêu bóng đá vì yêu nước chứ không biết gì về điện (chuyên môn) cả. Hồi hộp hồi hộp…

Đến Hai Bà Trưng gửi xe xong thì còn một hai phút gì đấy, hồi hộp hồi hộp…Hết giờ, Việt Nam thua, mấy anh mấy chú với một chị chán nản văng loạn cả lên nhưng mà nghe rất là vừa tai, lúc đấy tất cả mọi người ở đấy cứ dài thượt hết cả ra, mình cũng thở dài. Một chú chản nản mặt xám xịt đen xì mặc áo da cũng đen xì, văng mấy câu rồi bĩu môi quay lưng lại với ti vi và quay ra cái mâm còn đầy nguyên các loại đồ nhấm với rượu trắng, hình như có tai lợn thái nhỏ với rau sống.
...

Thôi vào xem ‘Chơi vơi’… Ba chấm là cho sự hụt hẫng, xịt ngòi và vân vân cho Việt Nam... Những thứ đã biết trước khi xem ‘Chơi vơi’ là có ‘Dệt tầm gai’ remix (rất hay!) có Hải Yến, Johnny Trí Nguyễn lừa tình, Như Quỳnh, Duy Khoa, có yếu tố đồng tính và có cái kết lửng rất ‘chơi vơi’ mà chị Yến, trong họp báo xem trên VTV2, bảo là thực ra trong kịch bản, cô Duyên nói với Hải: ‘Anh ơi cho em xuống đi tè’. Xem xong, định vỗ tay mà ‘ơ không ai vỗ tay à’. Buổi chiếu này chắc phải một nửa là người nước ngoài vì chiếu ở Hanoi Cinematheque. Người nước ngoài hay vỗ tay hơn nhưng có thể họ đã vỗ tay những thứ hay hơn nên không vỗ tay cái này? Nán lại một tí để xem nốt chữ chạy với cả ‘Dệt tầm gai’ mà nhạc bị cắt sớm quá. Với cá nhân mình cái được của ‘Chơi vơi’ là xem xong thấy ‘chơi vơi’! Cái cảm giác ‘chơi vơi’ nói thật là một cảm giác rất không thỏa mãn, mà không thỏa mãn tức là có thể làm được tốt hơn, tức là không được thích cho lắm. Nên thấy ‘chơi vơi’ là thấy khó chịu ra phết, nhất là với những người khó tính. Tóm lại thì sau khi xem ‘Chơi vơi’ là muốn nghĩ đến cái kết cho ‘Chơi vơi’ theo cách của riêng mình – phải nói đây cũng là một ‘trò chơi’ nho nhỏ mà khá thích thú với những cái kết lửng lơ, chơi vơi và chạng vạng, à loạng choạng, thế này.

Định google trước xem có ai viết kết kiếc gì chưa nhưng thôi thế lại bị ảnh hưởng. Duy Khoa (vai Hải) trông ngố ngố dã man, đúng là trẻ con lấy vợ. Chả hiểu sao chị Yến (vai Duyên) đóng phim này cho mình cảm giác hơi 'giả nai' trong câu nói và cách nói. Nói chung thì chị Yến này cũng ăn hình xinh đẹp kiểu Bắc Kì, cũng thể hiện được cái sự đơn giản và chưa nhiều kinh nghiệm của một cô gái chưa nhiều kinh nghiệm và đơn giản, lấy chồng kém hai tuổi sau ba tháng biết nhau – Duyên.

Cái vụ em hàng xóm tắm trong bồn nhà Duyên - Hải, bỏ qua câu hỏi là tại sao em ý vào được nhà khi Hải ngố và Duyên đi vắng, thì chắc cũng sẽ không phải vấn đề sau khi Duyên nói chuyện với Hải và biết sự thật (là Hải và em ý chưa làm gì đúng không ạ?). Chỉ là em kia thích cái bồn tắm thôi. Vấn đề là Hải ngố suốt ngày ngủ ‘như một con lợn’, rất ku-te nhưng Duyên đã đủ ‘đàn bà’ để cần một thằng ‘đàn ông’ như Thổ (Johnny lừa tình). Tình cảm (đồng tính?) của chị nhà văn tóc ngắn (Cầm) với Duyên thì thật sự chưa rõ và không đến mức làm cho mình muốn cho Cầm với Duyên sẽ làm gì với nhau, với lại có vẻ Duyên chả có nhu cầu gì với bà này. Nên cứ theo tinh thần và mức độ mà mình cảm nhận được ở phim thì đơn giản thôi, hi vọng sự lừa tình và cái thú tính đàn ông của anh Johnny đủ để chuyển hóa chị tóc ngắn này xong có vài cảnh nóng nóng gì đấy. Tại chủ quan mình vẫn thích và có cảm xúc với sự kết đôi khác giới hơn. (Thật ra đặt tên ông này là Thổ thấy hơi thổ…dân và lúa so với cái vẻ ngoài 'đĩ đĩ' của anh Nguyễn Trí, hoặc cũng có thể Thổ nghe gần gần với 'thổ phỉ' hay dùng để chỉ những người đàn ông không tử tế chăng?)

Cũng muốn nói một tí về cảnh Johnny cắt váy chị Duyên, thật lòng em chưa hiểu làm sao mà anh John mới bóp chân với cắt váy một tí mà chị Duyên run rẩy lẩy bẩy thở ra thở vào kinh khủng đến thế, có vẻ là cơ thể và cảm xúc của chị lên cao trào quá dễ và quá nhanh, khán giả như em lên theo không kịp, thật đấy. Còn nói chung thì không biết phim có bị cắt nhiều không nhưng từ đầu đến cuối rất nhiều đoạn phim làm cho người xem chờ một cảnh nóng thật xảy ra mà cuối cũng không được cảnh nào thật nóng, hay cái cảnh ‘có’ nhất là Johnny đè vật Duyên ra thì thấy giống…cướp đường hơn.

Duyên với Hải ngố thì thật sự là một đôi đũa lệch! Mà yêu nhau với lấy nhau mà lệch thì chả lâu được, có lâu thì cũng lục đục suốt ngày – không lục đục trong cũng lục đục ngoài, mệt lắm. Cho ông ngố với em hàng xóm làm ‘Ngôi nhà hạnh phúc’ phiên bản Việt phần hai? Cái đoạn ông Hải với em này chơi ở bờ lau - bờ sông với lại ông Hải ngố đi chơi cờ bạc với ông gà chọi không hiểu Hải lái xe taxi của hãng gì mà nhàn thế? Đi chơi tung tăng như chim non! Mặt thì búng ra sữa, ngây thơ, 9x, như thật!

Thế thì Duyên đi đâu nhỉ. Thôi Duyên đơn giản mà, hay cho Duyên với Cầm nhường nhau ông Johnny? Mà vì Duyên đơn giản và không rắc rối nên có thể Duyên sẽ nhường Johnny cho Cầm. Hay cho tình cảm của Cầm với Duyên mạnh mẽ và mãnh liệt hơn lên đi, Cầm giật lấy Duyên và ôm chầm rồi hít hà thở hổn hển gì đấy, rồi Duyên có bị rung động theo? Thành một câu chuyện đồng tính. Như thế thì cho lão Thổ kia lăng nhăng với nhiều em linh tinh tiếp, nói chung anh Nguyễn này đóng mấy vai nhạt nhạt (và có mấy đoạn sến sến như trong ‘Nụ hôn thần chết’ với ‘Dòng máu anh hùng’) là rất đạt, và, hợp.

Hoặc Duyên không rung động Cầm, Cầm lại không rung động Thổ, Thổ thì chả yêu ai cả, Hải và em hàng xóm thì đều còn quá ngố để yêu – tất cả mọi người trở về với chính bản thân mình và tự do, mở chỗ cho một cái kết mở khác tươi sáng hơn, và, thế thì lại, không ‘chơi vơi’ mất rồi!

Ở đời này có mấy thứ hay mấy người hoàn hảo mà không chơi vơi, mà hoàn hảo quá lại dễ bị nghi là ‘làm hàng’ hoặc sẽ bị chê ôm đồm hoặc tạp pí lù. Thế thì thôi, hoặc là thuần hài và giải trí – xem để cười; nếu không thì xem xong trong đầu nếu đọng được lại ít nhất là một ý niệm gì đấy đáng nhớ thì sẽ quên được hết những cái tiểu tiết không hay của phim. Ví dụ như cái kết của phim đầu tiên xem có Trí Nguyễn năm 2006 ở TPD, ‘Buổi sáng đầu tiên’ - xem xong đọng lại một phát hiện không mới nhưng rất thú vị: người Tây mừng ngày mọi người ra đời (sinh nhật) còn người Việt mình lại kỉ niệm cái ngày người ta chết đi (ngày dỗ). Hay hôm trước xem ‘Night in the museum 2’ - từng đọc một bài chú Ben Stiller này nói ‘tôi trung thành với thể loại phim hài’ – thế nhưng cái kết của ‘Đêm Kinh Hoàng 2’ cũng làm mình gật gù với câu nói ‘Hạnh phúc là được làm cái mà mình yêu thích’ – rất đơn giản thôi nhưng vấn đề và chân lí nằm ở chính những điều đơn giản nhất như thế. Thử đi hỏi 100 người bất kì ngay bây giờ xem có mấy người đang được làm việc mình thật sự yêu thích? Đơn giản thế thôi mà thực tế lại khá xa sỉ!

Lòng và vòng - lòng vòng - với những suy nghĩ linh tinh như vậy thì tóm lại thấy ‘Chơi vơi’ là một phim, không biết vô tình hay cố ý, được đặt tên rất ‘khôn’ của đạo diễn và biên kịch. Bởi vì xem xong, dù chưa thỏa mãn, nhưng không thể nhận xét như sau khi xem ‘Sống trong sợ hãi’ là chưa thấy ‘sợ hãi’ lắm dù mình rất nhát (Có thể tại em xem màn hình nhỏ và không có hệ thống âm thanh pro ~ anh Phương TPD). Bởi vì xem ‘Chơi vơi’ xong thấy chơi vơi thật! Thấy sóng sánh chơi vơi giống cái chơi vơi sóng sánh của nước lũ Hà ‘Lội’ mùa mưa cuối năm ngoái mà trong phim cũng có vài đoạn quay lai được cảnh dân Hà Nội lụt lội hồi đấy– cũng hay! Mới xem hai phim của chú Chuyên và thấy phim của chú khuôn hình, diễn viên, yếu tố hài, lời thoại, hình ảnh đều đẹp và ok, có thể gật gù, chỉ có mặt nội dung và cái thần của phim thì còn chưa lên đến đỉnh, ‘sợ hãi’ thì chưa đủ ‘sợ hãi’, riêng với ‘Chơi vơi’, thì có thể gọi là thành công theo một cách nào đấy, vì thấy, ‘chơi vơi’?

Hoặc có thể tại em còn trẻ và thiếu kinh nghiệm nên vẫn còn thích gật gù với những cái đọng lại theo kiểu hơi triết lí hay một cốt truyện có cao trào đỉnh điểm kiểu cổ điển sau khi xem ở những phim khác như thế. Nhưng Duyên, theo mạch của phim, cũng dần 'phức tạp' lên thành chơi vơi đến mức chới với đấy chứ.

Và có lẽ ở đời này có nhiều hơn những câu chuyện, cuộc đời, con người và cảm xúc không đầu không kết mà cứ lửng lơ, chửng chơ, lơ mơ, vơ vẩn như thế. Và như thế thì ‘Chơi vơi’ đã thành công trong việc dựng lại được một góc nhìn với những mảnh đời và cảm xúc chơi vơi của Duyên – một cô gái trẻ sống và nghĩ đơn giản nhưng cũng có cái bản năng khá mạnh mẽ của một người đàn bà, của Cầm – một cô nhà văn hơi quái dị thu mình trong cái căn nhà Hà Nội cổ đẹp mê li và cái chăn chùm xông hơi, thu mình và thu chân trước sự mơn trớn của Thổ - một thằng đủ đàn ông về mặt thể xác để khiến một cô đàn bà khác yêu sáu năm rồi chết trôi trên biển, của Hải - vẫn được mẹ vỗ mông gọi là ‘thằng bé’ lấy vợ khi vẫn còn sợ ma và không dám ngủ một mình…Nhạc phim ‘Dệt tầm gai’ được Đại – Lâm – Linh phối lại và hát lại có lẽ không thể hiệu quả hơn, khiến đầu lắc lư và người rung rinh theo những ‘cài thêm năm ừ hư cài nhng ngón tay try xước ca em bng anh hư…’ – rt cá tính, mạnh m, đc đáo mà không th da diết và tình cm hơn
...

Xem phim xong về nhà lên mạng đọc tin có vẻ nhiều người bảo Việt Nam muôn đời chả thắng được là vì ‘chưa muốn thắng’. Hay có người khác nói, cho dễ hiểu, dễ nghe và cũng đúng hơn, là vì tinh thần và ý chí thi đấu của mình còn kém. Trong comment blog anh chồng của một chị nhà văn mạng nói là vì người Việt Nam mình từ bé đi học đến lớn lúc nào cũng phải chịu áp lực, chả bao giờ được tự do nên tinh thần không được thoải mái, các cầu thủ cũng thế, lại còn phải ăn mì gói Omi nữa chứ - một comment khác.

Có lần đọc bài nói học sinh Việt Nam học hành áp lực và chăm chỉ chỉ sau Hàn Quốc – đất nước nổi tiếng với tỉ lệ tự tử cao – kinh thật. Thì đấy, bây giờ trẻ con phải thi vào lớp một, không hiểu tầm chục năm nữa chắc con mình phải thi đầu vào nhà trẻ…Cặp sách thì nặng như cùm, cái gì cũng phải học thuộc để tư duy với ý tưởng mục rũa, học ở trường hai ca xong về lại đi học thêm đêm về thức đến sáng làm bài tập rồi lại đi học – thế nhưng phát minh, công nghệ hay đến ngay gameshow trên truyền hình cái gì cũng vãn phải đi copy của nước ngoài. Thôi cũng mới hết chiến tranh được mấy chục năm mà, thật sự là thế thật. Chưa kể đang chiến tranh biển với các 'bạn' hàng xóm Trung Quốc nữa chứ.

Nghĩ thấy trẻ con bị bắt học giống ăn ‘bánh mì ghi nhớ’ của Đô-rê-mon, lấy cái bánh gối dập vào trang sách rồi ăn vào là nhớ mấy cái đấy trong đầu – để nhớ nhiều thì phải ăn nhiều, mà ăn nhiều kiểu đấy xong đau bụng đi vệ sinh rồi là ra hết – thế là đầu lại rỗng mà bụng cũng rỗng luôn. Thể dục thể thao chả tập luyện mấy nên hoa hậu thì béo mà con trai thì lẻo khoẻo. Nhưng dù gì thì

‘Chồng em áo rách em thương,
Chồng người áo gấm xông hương mặc người’

Tất nhiên và tự nhiên thôi, em vẫn yêu Việt Nam nhưng cũng tất nhiên và tự nhiên thôi, nếu anh (Việt Nam) mà cao to khỏe mạnh hơn với đạt được huy chương vàng SEAGames môn bóng đá nam thì em sẽ tự hào và yêu anh hơn nữa. Em có tí ý kiến về bóng đá, phim ảnh rồi dáo giục, à giáo dục thế này cũng chỉ là trong nhà đóng cửa bảo nhau để anh sẽ làm tốt hơn lần sau mà thôi. Rồi nghĩ lại em thấy mình cũng giống Việt Nam, vẫn còn 'chơi vơi' và còn 'đang phát triển' lắm...

Hà Nội 18/12/09.

Kí tên,
Trẻ con tập viết.



Thứ Tư, 24 tháng 10, 2007

Mộc

Nghe album “Acoustic Extravaganza” của KT Tunstall mấy tuần rồi mà chưa chán. Bởi vì mình thật sự thích Folk, thích Acoustic, những nhạc cụ mộc không điện. Khi mình thích một cái gì đấy thì mình thường hay thích cả cái từ chỉ thứ đó nữa, dù là tiếng Anh hay tiếng Việt. Như mới nói đến “Acoustic” hay là “Mộc” trong tiếng Việt - trường hợp này thì mình thích “mộc” hơn. Bởi nghe đã thấy gợi ra cái sự “mộc mạc” - không cầu kì, có khi là sù sì, thô ráp của cái chất “mộc” ấy, cái sự đơn giản hay là giản dị. Nghe thanh “mộc” gợi đến “gỗ mộc” - gỗ dường như cũng là chất liệu mà mình thích nhất. Mình đoán có lẽ thứ khiến mình thích gỗ, thích mộc là bởi chính cái bản chất của nó thôi. Đơn giản - giản dị - không cầu kì. Nhìn những thứ làm từ gỗ thấy an tâm, nghe nhạc mộc guitar hay piano mình được thấy thanh bình, thấy mình, thấy mình hoà trong những giai điệu và ca ngôn từ dân dã, mộc mạc, bình yên và tình cảm ấy. Quan trọng nhất là cả hai thứ mộc đó - nhạc và gỗ - đều cho mình cảm giác thật. Thật - tức là không giả tạo, không bóng nhoáng, không chạy theo thị trường, không cầu kì. Chỉ là gỗ cắt từ cây ra thôi. Chỉ là giọng của người hát và tiếng sáu dây đàn ghita hay là những phím piano. Đơn giản nhưng không hề đơn điệu. Mình thích cứ “mộc” như thế. Không màu mè, và cái sự giản đơn mà không đơn điệu ấy khiến cái sự mộc, chất mộc có cá tính riêng của nó – cá tính “mộc”. Mình đã lặplại quá nhiều lần những từ “mộc”, “giản dị”, “đơn giản”, “thật” - bởi vì đó là những gì mình yêu thích và không thể có từ khác để thay thế được. Mộc. Đơn giản. Giản dị. Thật. Mình yêu những điều ấy, từ ấy, và những gì được cấu thành nên bởi nó, những con người có những điều ấy trong tính cách và con người của họ.

Cũng mộc mạc, đấy là chất liệu vải kaki mình thích và cảm giác hoà hợp khi mặc. Quần kaki, giày vải, mũ kaki, túi kaki là những đồ mình dùng và chọn – không phải luôn luôn – nhưng là nhiều và đa số. Kaki thì hay đi và hợp với màu kem sữa hay trắng. Bên cạnh màu vàng thì mình thích màu trắng, và đôi màu đen & trắng - cũng như mình thích rõ ràng và đơn giản. Dù tính khí mình nhiều khi là lằng nhằng lưỡng lự, là pha trộn và bao gồm của quá nhiều băn khoăn, suy nghĩ nên trở thành phức tạp và rắc rối. Thế nên sở thích về đen & trắng hay là sự giản dị đơn giản - từ “simple”, như là một sự tự cân bằng?

Hồi bé mình không để ý nhiều nhưng càng lớn, bây giờ, sẽ không phải là một bài hát mình thật sự thích nếu mình không ưa ca từ của nó. Và sẽ không phải là một ca sĩ mình thật sự yêu thích nếu mình không thích con người của người ấy - thể hiện qua nhạc, lời, cách hát, những lời người ấy phát ngôn, phong cách sống. Con người ấy đôi khi chỉ thể hiện qua một đoạn phỏng vấn nhỏ - mình thấy cách ăn nói thể hiện được khá nhiều một con người – không kể những lúc đùa cợt vui vẻ thân mật. Hay con người ấy còn thể hiên qua trang phục, thường những người mình thích không quá phá cách ở trang phục, họ ăn mặc giản dị, không cầu kì và bởi thế mà rất dễ nhìn và gây thiện cảm với mình. Mình đang nghĩ đến Norah Jones, Micheal Buble’, Jamie Column… Và họ tạo nên ấn tượng bởi giọng hát, giọng hát và giọng hát, nhạc cụ, ca từ, và không thể thiếu: CẢM HỨNG. Đấy là những người mà mình coi là nghệ sĩ thực thụ - đáng nghe, đáng nhìn, đáng yêu thích, hâm mộ. Mình cũng có thể gọi là đứa nhõng nhẽo và cầu kì lắm chuyện trong việc làm gì mà không có hứng hay cảm hứng là không làm được hay làm chả ra thể thống gì cả, vớ va vớ vẩn. Nhưng bù lại là mình thích nhiều thứ nên cũng tìm được cảm hứng từ nhiều thứ.

Có lần Lúng bảo mình cực đoan. Tiếng Anh nó là “extremism”. Mình không phản đối lắm. Thôi thế là đúng là mình thế thật à. Hay là đúng bởi mình đôi lúc còn cầu toàn nữa. Nhưng mà cũng lâu lâu rồi đấy, mình học được là thực tế, cuộc sống, mọi người, và tất nhiên là bao gồm cả chính mình nữa - mọi thứ không một màu, một mặt, một tính chất hay đúng hơn là không luôn luôn chỉ là một màu ấy, một mặt ấy, một tính chất ấy – cho dù người ta có muốn hay không. Bởi vì đấy là tự nhiên thôi, là con người thôi mà. Cụ thể nó là như thế này. Cái dạo đấy mình ghét cái thói lẳng lơ, liếc mắt đưa tình, tán tỉnh vớ vẩn quá, ghét kinh khủng khiếp, ghét lắm. Thực ra hiện tại vẫn ghét mà. Bởi vì có một người làm những cái mình ghét đấy với một người liên quan đến mình. Tóm lại ý của Lúng là mình đừng có khó chịu nhiều đến thế, đừng có “cực đoan” như thế, đừng có “ không bao giờ chấp nhận cái kiểu lẳng lơ đấy!!” – mình đã nói những câu kiểu này rất nhiều, với sự bực tức và khó chịu kinh khủng. Và để biểu đạt hết cái cảm xúc khó chịu của mình với việc đấy thì cần phải dùng nguyên một hoặc hai dòng cho dấu chấm than, thật sự là mình đã rất khó chịu như thế đấy. Như mình hiểu cái ý Lúng muốn nói là mọi thứ không hoàn hảo và vì thế mình đừng có đánh giá việc đấy quá khắt khe. Cái ý đấy không sai và mình không phản đối tẹo nào. Không nên cầu toàn, khắt khe hay cực đoan như mình – lúc nào cũng là “cực kì”, “không bao giờ”, “lắm lắm lắm”, “suốt đời” – cái kiểu rồ lên thích một cái gì đấy hay rồ lên ghét một cái gì đấy. Phải là rồ lên chứ không “Tao thấy không nên thế”, “Tao thích cái này”, ít nhất là khi nói với những đứa ruột thịt của mình, Li Zèo Mốc Quin Lúng Fương. Nhưng Lúng nói thế thôi, mình cũng có thể dạy dỗ ai đó như thế, nhưng khi nó là chuyện của mình, cách nhìn sẽ khác vì cách việc đấy ảnh hưởng đến mình. Nếu có đứa vớ vẩn lẳng lơ tán tỉnh girlfriend của Lúng chắc nó cũng sẽ “cực đoan” như mình. Thế nên vấn đề là mình không bao giờ chấp nhận được cái thói của cái đứa cưa cẩm người yêu mình chứ không phải là không bao giờ chấp nhận cái thói đấy của bất kì ai đấy bâng quơ ngoài xã hội kia. Như thế là tao đã không “cực đoan” một cách vô cớ, Lúng nhỉ. Mình có những người bạn có cái tính không đứng đắn cho lắm đấy, nhưng mình vẫn thấy ổn thôi, bởi vì họ không phải là Li Zèo Mốc Quin Lúng Fương - những đứa bạn mà mình coi như ruột thịt. Nếu là một trong số bọn nó, mình không im lặng và đồng ý đâu. Hay có thể nói là nếu Li Zèo Mốc Quin Lúng Fương mà thế, có lẽ, à không khá là chắc chắn đấy, đó đã không phải là những “ruột thịt”của mình cho đến bây giờ.

Cái gì cũng có cái giá riêng của nó và, với những điều đến và đi trong cuộc sống của mỗi người, mình nghĩ không có ai có thể có không một điều gì cả, dù đó là điều tốt hay xấu - để có được nó, họ sẽ phải đưa lại cho cuộc sống một thứ gì đó, một điều gì đó - chỉ là sớm hay muộn thôi. Bởi vì cuộc sống là cho và nhận, và sẽ luôn luôn là như thế. Mình rất tâm đắc chân lí này. Đã từng đọc và nghe những câu đại loại như “ Life is not fair, you should get used to it”. Mình không phản đối. Có những khi cuộc sống là không công bằng tí nào. Cái mình tin tưởng và sắp viết ra, có người sẽ cho rằng chỉ là cách nói lạc quan thôi. Nhưng nhờ nó mà mình bước qua và không bị ảnh hưởng những lúc “unfair” của cuộc sống, nhờ nó mà mình thấy mình sống vui và sống tốt, quan trọng nhất, mình thấy yêu và thấy hạnh phúc với cuộc sống của mình, với tất cả những lúc “fair”và “unfair” của nó. Nên mình luôn tin thôi, và muốn trả lời câu “Life’s not fair” là “Life is always fair, eventually

Dù mình rất thích nhạc nhẽo hát hò nói chung, và nghe rồi thích những bài, những nghệ sĩ của nhiều thể loại khác nhau, pop, rock, alternative, funk, punk, ballad, classical,…; nhưng rồi đến bây giờ, mình đã thật sự thấy loại nhạc mà khi nghe mình thấy mình nhiều nhất, hoà mình vào tự nhiên nhất, thấy bị lôi cuốn thật sự, thấy được truyền cảm hứng và yêu thích vô cùng là country, folk và jazz. Thích từ nhạc, giai điệu đến ca từ, từ ca sĩ, cách hát, thể hiện đến con người của những nghệ sĩ ấy, thích từ bìa đĩa đến nội dung. Và khi thích thật sự thì chắc chắn sẽ phải tìm và mua đĩa của tất cả những album từ trước đến giờ, và nghe, cứ một cái đĩa ấy để trong cái đài vàng xinh đẹp của mình, nghe đi nghe lại, nghe đi nghe lại, và chẳng thấy chán. Rồi đọc lời, hiểu lời, thích lời, hát theo, chân tay đầu óc mồm miệng đi theo lời và nhạc. Khi yêu thực sự sẽ là như thế.

Mình rất khó tính để dùng từ “yêu” với một đứa con trai. Và mình vẫn chưa gặp được đứa con trai mình muốn nói từ “yêu” bao giờ, trừ Lúng vì nó là bạn thân mà – yêu kiểu khác. Nhưng mình yêu và yêu khủng khiếp một tấn những thứ khác mà hơn hai lần mình ngồi liệt kê ra, 17 trang nếu viết đủ câu và 4 trang nếu chỉ viết những từ thôi. Cái “L et ife augh OVE!” mình viết ra liệu có bao nhiêu người sẽ hiểu nhầm rằng “LOVE” ở đấy chỉ là tình yêu nam nữ đôi lứa thôi nhỉ? Mình muốn bao hàm ở “LOVE” nhiều tình yêu cho nhiều điều khác nhau trên đời này nữa mà. Không biết mình có lĩnh hội cái ý của Quyên thiếu không nhưng khi nó nói sống để yêu – nghe tưởng như hai đứa giống nhau - nhưng rồi nhìn cuộc sống của nó, mình thấy đa phần, ý “yêu” của nó không ôm đồm như mình, “yêu” là yêu người yêu của nó, là thế thôi. Hay có thể tình yêu dành cho những thứ khác của nó không nhiều và cụ thể, rõ ràng như tình yêu mà nó dành cho người yêu nên mình không thấy thôi, chắc phải thế. Mình thì lại gần như ngược lại với nó, mình có thể yêu kinh khủng và thể hiện tình yêu ấy một cách điên rồ khi đấy là tình yêu với những cái như kiểu em bé, nhạc nhẽo, mấy đứa bạn thân, hay một con người sự kiện nào đấy; nhưng với ai đấy mà mình “crush”, “like” thì lại “inside out and upside down”. Có thể đơn giản là mình chưa gặp được “the one” thôi, và đúng là thế đấy. Nhưng mà lan man ra thì đúng là mình khó tính hơn để nói “yêu” với một đứa con trai thật. Cái tính và cái kiểu của mình nó thế đấy. Với hầu hết mọi người thì kiểu cư xử của mình rất chi là informal và nhí nhố. Nhưng với đứa mình “crush” thì nó sẽ phải là lỗ mãng, dở hơi, điên rồ và thô bỉ. Hơ, nói chung thì nghe rất là dở hơi nhưng mà từ cái hồi nào ý, từ bé, mình không bao giờ nhẹ nhàng nữ tính tử tế với mấy đứa mình rung rinh linh tinh cả. Chính mẹ từ khi mình bé rất tránh đụng chạm đến chuyện yêu đương các thứ, kiểu xã hội phong kiến ý, thế mà bây giờ gọi mình là bà già phong kiến. Khái niệm yêu với mình nhiều phần là gắn với gia đình - một tình yêu và sự yêu thương lâu dài hơn chỉ một tình yêu đôi lứa. Mình thích lấy chồng kiểu có tính cách và con người kiểu như Đỗ Bảo, hehe, tức là hiền, yêu gia đình, biết suy nghĩ, đứng đắn, chín chắn – người cho mình cảm giác yên bình, an toàn, tin tưởng, chân thành, vững chắc, lâu dài và yêu thương – ít nhất đấy là những gì mình “nhìn mặt bắt hình dong” Đỗ Bảo cộng với cái hôm xem “Với người hâm mộ” ^^

Mình lại lải nhải hát thôi “let it be, let it be, let it be, oh let it be, speaking words of wisdom, let it be…”. Đấy, với mình thì cái gì tự nhiên thì mới thật và mới hay ho và mình mới thích. It will come when it comes :D

10:27 pm 24/10/07